LỢI ÍCH CỦA VIỆC ĐỌC SÁCH

Tài nguyên dạy học

SÁCH HAY NÊN ĐỌC

CẨM NANG KIẾN THỨC THÚ VỊ

VĂN HỌC CẢM NHẬN TÁC PHẨM

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    TRÍCH DẪN HAY

    Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z7359101675611_46f74a3ddb107099eb0b0258070498bf.jpg Z7359101666827_2ced4be2cc96039c86f04c243928c66d.jpg Z7359101618236_79ae91bf3f91b814eee4b128a7455e6c.jpg Z7217001208769_fb474def0c87ecf8ba39fe879e18f71d.jpg Z7217001195457_e0dce960a097b6af2f71c3dac628acd5.jpg Z7173359359600_de3861f97d53d205610d3b5de84d6aec.jpg Z7162725873082_7397c700efddb12966d137e5ab12775c.jpg H5.jpg H4.jpg H6.jpg H3.jpg H2.jpg H1.jpg Viet_Nam__So_do_dia_hinh_trong_Dong_Nam_A_hinh_anh.jpg Viet_Nam__So_do_dia_hinh_hinh_anh.jpg Dia_diem_ban_ban_do_Viet_Nam_co_lon.jpg Chau_a.jpg Ban_do_the_gioi.jpg Ban_do_the_gioi_tieng_Viet.jpg Ban_do_The_gioi_moi_nhat.jpg

    VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH THƯ VIỆN

    VIDEO THÍ NGHIỆM THỰC HÀNH

    💕💕 Thư viện không phải là nơi chứa sách, mà là nơi gieo mầm ước mơ và hoài bão.💕💕Sự im lặng của thư viện là bản giao hưởng của tri thức." 🎶📚

    GTS THÁNG 10 - HÃY BIẾT YÊU THƯƠNG MẸ

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    _di-san-ho-chi-minh-bac-ho-ke-chuyen-tay-du-ky

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thu Trang
    Ngày gửi: 20h:30' 16-10-2025
    Dung lượng: 4.4 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    BÁC HỒ
    KỂ CHUYỆN TÂY DU KÝ

    TRẦN VĂN GIANG

    BÁC HỒ

    KỂ CHUYỆN TÂY DU KÝ
    (Tái bản lần thứ tám)

    NHÀ XUẤT BẢN TRẺ

    HOAN NGHÊNH BẠN ĐỌC GÓP Ý PHÊ BÌNH
    NHÀ XUẤT BẢN TRẺ
    161b Lý Chính Thắng - Quận 3 - TP. Hồ Chí Minh
    Điện thoại: 9316211 - 8465595 - 8465596 - 9316289
    Fax: 84.8.8437450
    E-mail: nxbtre@hcm.vnn.vn

    LỜI NHÀ XUẤT BẢN
    Trần Văn Giang là một vị tướng trong Quân đội Nhân
    dân, đang nghỉ hưu tại thành phố Hồ Chí Minh.
    Sinh ngày 07-02-1924 tại xã Vĩnh Long, huyện Vĩnh
    Bảo, thành phố Hải Phòng, tham gia cách mạng từ thời kỳ
    bí mật, sau Cách mạng tháng 8-1945 ông được cử sang
    Quân đội và phục vụ trong Quân đội suốt 45 năm liên tục
    cho đến ngày về nghỉ.
    Là cán bộ cao cấp trong Quân đội, ông may mắn được
    gặp Hồ Chủ tịch nhiều lần trong các hội nghị, các lớp học,
    buổi liên hoan cũng như tại các đơn vị Bác đến thăm.
    Với cái nhìn tinh tế, trí nhớ tốt, cách kể chuyện trung
    thực những điều tai nghe mắt thấy và suy nghĩ của bản
    thân mình, ông đã viết lên những khúc hồi ký về Bác Hồ
    khá sinh động, hóm hỉnh và xúc động.
    Tập sách này được xuất bản vào năm 1994, và đã
    được tái bản nhiều lần. Nay nhân cuộc vận động “Học tập
    và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, Nhà xuất
    bảnTrẻ cho in lần thứ 6 có bổ sung, sửa chữa.
    Xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
    NHÀ XUẤT BẢN TRẺ
    5

    BÁC HỒ
    LÀ NGƯỜI VIỆT NAM ĐẸP NHẤT

    Bác là mẫu mực tuyệt vời của con người mới Việt
    Nam, của con người xã hội chủ nghĩa.
    Tấm lòng của Bác Hồ đối với bộ đội là tấm lòng của
    một người cha. Bác vạch đường chỉ lối. Bác khuyến khích
    động viên. Bác giáo dục, nhắc nhở. Những lời giáo huấn,
    những cử chỉ ân cần của Bác bao giờ cũng chứa đựng
    những bài học sinh động, sâu sắc. Tất cả đều vì thắng
    lợi của cách mạng Việt Nam. Tất cả đều nhằm xây dựng
    con người mới Việt Nam.
    VÕ NGUYÊN GIÁP

    6

    Chủ tịch
    HỒ CHÍ MINH

    7

    BÁC CỦA CHÚNG TA
    LÀ NHƯ THẾ
    Mùa hè năm 1946. Không gian vẫn còn nồng đượm
    tinh thần rạo rực của những ngày Cách mạng tháng
    Tám. Nhân dân ta đang nô nức phấn đấu thực hiện 3
    khẩu hiệu hành động của Bác Hồ: Diệt giặc đói - Diệt
    giặc dốt - Diệt giặc ngoại xâm.
    Khoảng tám giờ tối, chuông điện thoại reo vang: “Văn
    phòng Tỉnh ủy mời đồng chí Văn Giang sang gấp”. Tôi
    lấy xe đạp, lao sang cơ quan Tỉnh, vừa dựa xe vào chân
    tường đã thấy anh Đinh Đức Thiện, Bí thư Tỉnh ủy Bắc
    Giang xăm xăm bước tới:
    - Văn Giang đấy à, quân của anh ở trại hiện nay có
    đông không?
    - Thưa anh, tiểu đoàn tôi có ba đại đội. Đại đội ba
    vẫn còn tiễu phỉ trên Sơn Động. Còn ở đây hai đại đội.
    Anh em sốt rét nhiều phải đi nằm bệnh viện. Chúng tôi
    củng cố lại đủ năm trung đội.
    - Doanh trại của anh có sạch không?
    - Thưa anh, từ khi bọn Quốc dân đảng Trung Hoa rút

    8

    đi, bọn tôi tiếp quản làm tổng vệ sinh mệt muốn chết.
    Qua mấy keo, bây giờ đã tương đối.
    Anh Đinh Đức Thiện quàng tay qua vai tôi, kéo tôi
    đi và nói:
    - Buổi mai đơn vị anh có khách. Anh chuẩn bị đón
    thật chu đáo.
    Một linh tính báo hiệu tin vui đúng ước vọng, tôi ngập
    ngừng hỏi:
    - Ai đấy hả anh?
    - Ông cụ... à quên... khách ở Hà Nội lên, thượng cấp.
    Tôi vừa mừng vừa buồn cười vì cái “dấu đầu hở đuôi”
    của anh Thiện. Anh bấu mạnh vào vai tôi:
    - Này chú ý bí mật đấy. Bọn Quốc dân đảng còn
    nhiều... lộ thì mày chết.
    Chào anh Thiện, tôi hấp tấp dắt xe đạp ra. Vừa tuổi
    hai hai, như một cua rơ xe đạp thực thụ, tôi đem hết
    nước rút thần tốc của Vũ Văn Thân, Lê Thành Các đạp
    như bay về đơn vị. Anh Thanh Cao, tiểu đoàn phó, cao
    lêu nghêu chắc sốt ruột, đã đứng đợi tôi ở ngoài hè:
    - Cái gì thế anh Giang?
    Tôi cố nén hồi hộp vừa do tin vui bất ngờ, vừa vì đã
    cố dùng sức đạp xe, nói qua hơi thở:
    - Buổi mai chúng ta có khách.
    Anh Thanh Cao hai mắt long lanh, miệng cười rộng
    mở:

    9

    - Ông cụ hả?
    Tôi cố lấy vẻ thản nhiên:
    - Không rõ, anh Thiện bảo phải đón thật chu đáo.
    Thượng cấp từ Hà Nội lên.
    Anh Thanh Cao đưa cả hai tay lên trời, cười khoan
    khoái:
    - Bác Hồ. Đúng Bác Hồ rồi.
    Tôi nhìn anh không nói gì, nhưng qua ánh mắt và nét
    mặt tôi, anh đã đoán ra.
    Trong khi hai chúng tôi trao đổi nhanh với nhau về
    những công việc cần làm thì đồng chí Ngơ liên lạc viên
    của tiểu đoàn đã vắt chân lên cổ chạy, đi triệu tập hai
    đồng chí đại đội trưởng, hai đồng chí chính trị viên và
    đồng chí quản trị trưởng tiểu đoàn lên họp. Mười phút
    sau đã thấy các đồng chí lục tục kéo nhau lên. Đại đội
    trưởng đại đội một Công Minh, chưa thấy người đã thấy
    tiếng, láu táu ngoài hiên:
    - Cái gì thế các ông? Cái gì mà triệu tập gấp thế?
    Tôi cố ghìm xúc động, vừa rót nước cho anh em, vừa
    cố lấy vẻ thật tự nhiên:
    - Sáng mai tiểu đoàn ta có khách, thượng cấp đến
    thăm. Vừa nói đến đây anh em đã bắt đầu lao xao:
    - Ai? Ai đấy nhỉ?...
    Tôi tảng lờ như không nghe tiếng, cứ điềm nhiên
    nói tiếp:
    10

    - Sáng mai ngủ dậy các đồng chí cho anh em làm
    tổng vệ sinh các khu vực vẫn phân công. Đại đội một
    cho một tiểu đội làm khu nhà vệ sinh thật sạch, cho một
    tiểu đội cùng với đồng chí Rùa xếp lại trật tự trong kho
    đang bề bộn những thứ mới lĩnh về, quét dọn sân kho
    đầy lá, rác, bẩn. Vun thành đống đốt đi. Đại đội hai cử
    một tiểu đội vào dọn bếp và nhà ăn. Anh Xuân quản trị
    trưởng cho thu dọn lại chỗ ta đang ngồi họp đây, kê hai
    bộ bàn ghế, lau chùi sạch sẽ làm chỗ tiếp khách. Cho
    anh em đi mua nải chuối thật ngon và cố lùng mua vài
    quả cam Bố Hạ, đắt cũng mua. Đúng 7 giờ sáng mai tất
    cả mọi người mặc quần áo tươm tất sẵn sàng tập hợp
    đợi lệnh của anh Thanh Cao.
    Anh Thanh Cao vui vẻ tiếp lời:
    - Tổng vệ sinh phải làm thật kỹ, kỹ hơn mọi ngày.
    Cán bộ đại đội trực tiếp chỉ huy và cùng làm với anh
    em. Bất kỳ chỗ nào cũng không được để lại một cái rác.
    Đại đội trưởng Công Minh láu táu:
    - Chết chưa! Hắc xì dầu chưa! Chắc là thượng cấp
    quan trọng lắm - Rồi anh gật gù ra vẻ hiểu biết - Tôi đã
    đoán ra ai rồi.
    Quản trị trưởng Xuân thì thầm:
    - Không khéo mà Bác Hồ.
    Đại đội trưởng Công Minh chồm lên, như sợ ai nói
    tranh mất phần:
    - Hầy! Tôi biết rồi mà! Đúng là Bác Hồ. Không thế cứ
    đem đầu tôi ra mà chặt.

    11

    Anh Thanh Cao xua tay:
    - Không bép xép! Cái cậu Công Minh này chán ghê! Cứ
    hơi tí đã bô bô lên, khách nào thì khách cũng phải giữ bí
    mật. Bọn Quốc dân đảng vẫn còn lẩn quất vô khối đấy.
    Chúng tôi bàn bạc thêm về đội hình, về chương trình
    đón tiếp sau đó...
    Anh em vui vẻ ra về.
    Hai mươi mốt giờ ba mươi, kèn báo tắt đèn ngủ, trừ
    nhà “bình dân học vụ”(1), còn được để đèn đến 22 giờ.
    Anh Thanh Cao vẫn đi đi lại lại mãi ngoài hiên. Tôi đoán
    chừng anh đang suy nghĩ trước về những động tác phải
    làm và tập ngầm câu hô báo cáo.
    Đêm đó hai chúng tôi ngủ ít, chỉ chập chờn trong cảnh
    gặp Bác sáng mai; và tin chắc việc đón tiếp sẽ diễn ra
    đúng kế hoạch, chu đáo.
    Năm giờ sáng hôm sau. Kèn đồng vừa thổi vang. Từ
    các nhà anh em bật dậy. Rõ ràng có một không khí gì mới,
    khác thường. Anh em rào rào chạy ra sân, trò chuyện
    om xòm. Đã có tiếng cán bộ trung đội và tiểu đội hò hét
    anh em vào việc.
    Đúng bảy giờ sáng, toàn đơn vị nai nịt gọn gàng, đội
    ngũ chỉnh tề dưới quyền của Tổng trực tinh Công Minh
    chỉ huy luyện tập đội ngũ. Đồng chí Công Minh lùn bé
    như hạt mít, thùng thình trong bộ áo vàng nhạt, hai gấu
    quần túm chít trên đôi giày “săng đá” hơi rộng, đầu đội
    1. Nhà học văn hóa xóa nạn mù chữ.

    12

    mũ ca lô lệch, quai mũ viền quanh hai bên má và quai
    hàm. Anh đứng thẳng trước hàng quân, chân hơi kiểng
    lên cho người đỡ lùn, cả ngực và bụng hơi ưỡn về phía
    trước. Chợt hai mắt anh trừng lên, từ họng anh phát ra
    một khẩu lệnh cụt lủn và khô khốc: Nghỉ!
    Rồi đột nhiên ngực anh đổ về phía trước, mặt anh
    gân lên, quai hàm bạnh ra:
    - Nghi - aaaam!
    Khẩu lệnh vang lên, ngân dài như xoáy sâu vào không
    khí buổi sáng mùa hè. Hai con mắt anh lừ lừ đưa từ trái
    sang phải, rồi lại từ phải sang trái suốt hàng quân. Toàn
    đơn vị im tắp. Chỉ còn nghe tiếng hót của con chim vành
    khuyên nhỏ trên cây.
    - Bên trái, quay! Vòng bên phải đi đêêêu... bước! Một
    hay. Một hay. Một haaáy!
    Hơn chín giờ, điện thoại Tỉnh ủy báo tin: mười giờ
    khách đến.
    Anh Thanh Cao ra trực tiếp chỉ huy chỉnh đốn lại
    đội hình dặn dò bộ đội. Cánh cổng chính đã mở. Mọi
    người dồn mắt nhìn ra. Mười giờ kém năm mà chưa thấy
    động tĩnh gì. Một chiếc xe đạp lướt qua cổng, chuông
    kêu kính cong. Rồi mười giờ, mười giờ năm phút vẫn im
    lặng. Sao? Sao nhỉ?
    Bỗng từ phía cổng hậu một người chạy lại, chân vòng
    kiềng, cái đầu húi cua dúi về phía trước. Đồng chí Rùa
    giữ kho hốt hoảng chạy lại:

    13

    - Anh Giang, anh Cao ơi... Bác... Bác Hồ đến... Đi vào
    phía cổng sau. Đang đi qua sân kho...
    Thế là gay rồi! Doanh trại chúng tôi mới tiếp quản của
    bọn Quốc dân đảng Trung Quốc, rất rộng, từ cổng trước
    đến cổng sau đến mấy trăm mét. Phía đó không có người
    ở. Chỉ có kho của đồng chí Rùa. Chúng tôi cũng chưa có
    thời gian nhiều để tu sửa khu vực còn ngổn ngang này.
    Thế là kế hoạch đón thoạt đầu đã bị đảo lộn.
    Tôi vội chạy theo đường chính về phía cổng sau. Bác
    kia rồi! Bác đi cùng anh Đinh Đức Thiện và anh Nguyễn
    Thanh Bình - Chủ tịch Ủy ban hành chính Tỉnh, có một
    đồng chí nữa theo sau. Tôi chạy thẳng lại trước mặt Bác,
    đứng nghiêm, giơ tay chào:
    - Báo cáo Bác. Cháu là Văn Giang chính trị viên tiểu
    đoàn Bắc Giang ra đón Bác.
    Bác thân mật bước đến bắt tay tôi. Đôi mắt Bác chăm
    chăm nhìn tôi, thoáng một nét cười:
    - Chú chỉ huy ở đây phòng thủ thế nào mà “quân
    địch” vào giữa doanh trại mới biết?
    Thấy tôi hơi có vẻ lo lắng, anh Nguyễn Thanh Bình
    nói vui:
    - Thế là tướng Văn Giang hôm nay bị Bác đánh tập
    hậu rồi.
    Bác cười, mọi người cười. Tôi thấy hơi yên tâm nên
    bắt đầu chương trình, mời Bác vào tiểu đoàn bộ, Bác hỏi:
    - Chú định làm gì mà dẫn Bác vào tiểu đoàn bộ?
    14

    Tôi lúng túng thưa:
    - Thưa Bác, mời Bác vào uống nước và ăn trái cây ạ.
    Thôi hỏng rồi! Vừa nói xong tôi đã thấy câu nói vô
    duyên và không ổn. Quả nhiên Bác xua tay:
    - Cám ơn chú, Bác vừa uống nước rồi. Bác ít thì giờ,
    sang thăm nơi ăn ở của các chú một chút chứ thời gian
    đâu mà uống nước ăn trái cây. Nhà vệ sinh của các chú
    ở đâu?
    Thế là bị động nữa! Đã thế, giữa lúc ấy không hiểu sao
    anh Thanh Cao đã dẫn đoàn quân từ cổng trước chạy
    lại. Cờ đỏ đi đầu reo phần phật. Tang mấy cái trống đập
    vào dùi, anh em theo nhịp chạy kêu ình ình. Và tai hại
    quá: cái kèn đồng rơi xuống đất, hàng quân nhốn nháo.
    Bác cố nhịn cười hỏi:
    - Các chú kia chạy đi đâu?
    Tôi cũng vừa buồn cười, vừa lo sợ, liều mạng trả lời:
    - Thưa Bác, đồng chí Thanh Cao tiểu đoàn phó đưa
    quân lại đón Bác. Bác xua tay:
    - Vẽ! Chú bảo các chú ấy quay lại chỗ cũ rồi Bác sẽ
    đến.
    Tôi giơ tay làm hiệu anh Thanh Cao cho quân quay
    về chỗ cũ. Rồi quay lại mời Bác đi kiểm tra nhà vệ sinh.
    Bác sải những bước dài, thấy một dãy nhà quét vôi trắng
    xóa, Bác gật đầu rồi quay lại cười nói với anh Thiện:
    - Chừng được tin Bác sắp đến nên các chú ấy mới
    quét vôi sáng nay hay tối qua?
    15

    Tôi thật thà thưa với Bác là nhà vệ sinh được quét
    vôi từ hôm làm tổng vệ sinh chủ nhật trước. Bác khen:
    Thường xuyên giữ sạch sẽ thế này thì tốt. Rồi Bác
    quay ra.
    Tôi định dẫn Bác lại phía hàng quân thì Bác lại hỏi:
    - Nhà bếp, nhà ăn đâu? Chú dẫn Bác đến.
    Lại một bị động nữa! Tôi dẫn Bác đi. Nhà bếp sạch
    sẽ, gọn gàng. Bác tỏ vẻ hài lòng. Sang nhà ăn. Bác đưa
    mắt nhìn một lượt rồi nói:
    - Nhà ăn này thoáng và sạch đấy. Nhưng lấy cánh
    cửa làm bàn ăn à?
    Mọi người nhìn theo tay Bác chỉ. Đúng là mấy cái
    cánh cửa hạ xuống, một đầu kê vào thành các cửa sổ,
    một đầu kê trên các chồng gạch xếp. Anh Thiện thưa với
    Bác là trước khi rút đi bọn Quốc dân đảng Trung Quốc
    phá phách dữ quá, chẻ các bàn ghế làm củi đun. Bác
    không nói gì, quan sát những thứ bày trên cánh cửa:
    một cái đĩa nhỏ đựng cá kho, một bát con đựng nước
    kho cá làm nước chấm, một nửa tàu lá chuối đựng đầy
    rau muống luộc. Thoáng một nét tư lự trên gương mặt
    hồn hậu của Bác. Tôi báo cáo Bác là hôm qua trung đội
    ba tát ao giúp đồng bào. Đồng bào vừa bán vừa cho hai
    rổ cá. Mặt Bác lại thoáng một nét vui:
    - Lao động giúp dân thế là tốt. Lại có cá ăn. Này chú
    Thiện, chú Bình! Có ngửi thấy mùi thơm của cá kho
    không? Các chú kho cá với gì thế này? Khế à? Tốt. Gì
    nữa đây? À chuối xanh, chú nào kho cá mà khéo thế?
    16

    Mấy đồng chí “hỏa đầu quân” từ nãy vẫn thập thò
    ngoài cửa nhìn ngắm Bác, bây giờ dần dần bước vào. Bác
    vỗ tay khen các đồng chí kho cá ngon rồi đột nhiên hỏi:
    - Này các chú. Các chú đã bao giờ ăn cá kho với quả
    sung chưa? Cũng ngon lắm. Hôm nào thử xem.
    Mọi người cười vui rạng rỡ. Bác lại hỏi:
    - Này, các chú luộc rau mà không dùng nước rau à?
    Tôi thưa với Bác là vì không có chậu chứa nước rau
    nên chúng tôi để cả nồi nước rau to bên chân tường
    kia, ai muốn chan thì ra đấy múc. Bác lại yên lặng, một
    thoáng không vui. Rồi quay lại phía tôi Bác hỏi:
    - Chú Giang, lính của chú ăn mỗi bữa mấy bát? Có
    đủ cơm không?
    - Thưa Bác, số đông anh em ăn ba bát. Một số ít đồng
    chí chỉ ăn hai bát. Vài đồng chí ăn khỏe hơn. Như đồng
    chí Rùa giữ kho của tiểu đoàn ăn một bữa năm bát vẫn
    chưa đủ. Được cái rau muống nhiều nên ăn vẫn no ạ.
    Mấy anh em vui vẻ đẩy Rùa ra:
    - Thưa Bác, Thùng Văn Rùa đây ạ.
    Bác hơi ngạc nhiên:
    - Thùng Văn Rùa? Họ chi lạ vậy?
    Anh em cười xôn xao. Tôi nín cười thưa với Bác rằng
    đồng chí Nguyễn Văn Rùa do ăn khỏe “thùng bất tri
    thình” nên anh em đặt là Thùng Văn Rùa đấy ạ. Bác và
    mọi người cùng cười vang, Bác vẫy Rùa lại. Thùng Văn
    Rùa gần bốn mươi tuổi, tướng ngũ đoản, người lùn, cổ
    17

    bạnh, đầu húi móng lừa, bẽn lẽn ra đứng gần Bác. Cái
    bụng to ình đang cố thót lại. Bác xoa bụng Thùng Văn
    Rùa nói vui:
    - Chú Rùa này tốt bụng với anh em lắm đấy! Tướng
    Thùng Văn Rùa mà cầm quân chống giặc đói thì chắc
    là gay go quyết liệt lắm nhỉ?
    Bác cháu cười vui thoải mái. Bác bắt tay các đồng chí
    hỏa đầu quân và đồng chí Rùa, rồi vui vẻ bước ra sân.
    Vừa đi thong thả Bác vừa nói:
    - Chú Thiện, chú Bình này. Bác đề nghị Tỉnh cho bộ
    đội ít tiền mua đĩa đựng rau, chậu đựng nước rau và
    những cái môi để múc chan.
    Rồi quay lại phía tôi Bác nói:
    - Bây giờ thì chú dẫn Bác ra gặp bộ đội.
    Tôi giơ tay làm hiệu cho anh Thanh Cao đang đứng
    trước hàng quân, ngoảnh mặt về phía nhà ăn.
    Thấy Bác đi lại, hàng quân cứ rùng rùng như rừng cây
    gặp gió. Sau một tiếng hô nghiêm vang dậy, anh Thanh
    Cao, từ thế đứng nghiêm quay người sang trái theo một
    góc vuông, đập mạnh hai gót giày, co mạnh hai cánh
    tay lên, bước dài về phía Bác rồi đứng lại, trong một tư
    thế thật đẹp, đưa tay lên chào và báo cáo với Bác. Bác
    đi lại bắt tay anh. Toàn đơn vị im phăng phắc. Sao thế
    nhỉ? Trống không đánh? Kèn không thổi? Tay không vỗ?
    Khẩu hiệu không hô? Mọi người quá hồi hộp quên tất
    cả điều dặn, cứ như nín thở nhìn dán vào Bác. Bỗng từ
    giữa hàng quân một tiếng hô như bật vỡ ra:
    18

    - Hồ Chủ tịch muôn năm!
    Tức thì như nước vỗ bờ, tiếng hồ “Hồ Chủ tịch muôn
    năm” từng đợt dội lên lẫn trong tiếng vỗ tay dồn dập
    vang dậy cả khu doanh trại.
    Bác khoan thai đi đến trước hàng quân. Anh Thanh
    Cao chạy đến bên, mời Bác bước lên bục gỗ, Bác xua tay:
    - Thôi, cứ để Bác đứng thế này được rồi.
    Anh Nguyễn Thanh Bình đề nghị Bác lên bục cao để
    cho tất cả anh em phía sau đều thấy rõ Bác. Chìu ý mọi
    người, Bác vui vẻ bước lên. Anh em vẫn vỗ tay rầm rầm.
    Từ trên bục, Bác nhìn xuống khắp hàng quân với đôi
    mắt hiền từ chứa chan bao tình yêu thương. Bác giơ hai
    tay lên rồi vẫy mạnh xuống ra hiệu cho bộ đội im lặng.
    Bác cất tiếng hỏi trầm và vang:
    - Các chú phía sau thấy rõ chưa?
    Toàn đơn vị đồng thanh:
    - Rõ ạ! Rõ ạ!
    Bác bảo: “Thế là tốt”. Rồi bước xuống đất, Bác đi lại
    gần phía hàng quân. Bác cất tiếng nói, rõ từng lời, giọng
    trầm trầm, sao mà ấm áp, vang động vào mỗi con tim.
    Bác nói là đã nghe Tỉnh ủy báo cáo tiểu đoàn làm tốt
    công tác tiễu phỉ, hết lòng giúp đỡ nhân dân sản xuất
    và xóa nạn mù chữ, làm công tác tuyên truyền vận động
    nhân dân giỏi, giữ kỷ luật nghiêm; chịu khó học tập
    chính trị, quân sự, văn hóa. Hôm nay vào thăm thấy
    doanh trại, nhà vệ sinh, bếp, nhà ăn gọn gàng sạch sẽ.
    19

    Các đồng chí “hỏa đầu quân” nấu nướng tốt. Rồi chợt
    nhớ ra, Bác quay lại phía tôi, anh Thanh Cao và nhắc:
    - Hai chú chỉ huy này. Còn một đống rác to ở sân kho
    sao không cho đốt đi? Vừa sạch sân, vừa chống muỗi,
    lại có tro bón cho các luống rau, gốc chuối.
    Anh Thanh Cao thúc nhẹ khuỷu tay vào sườn tôi rên
    khẽ:
    - Khổ chưa, cái lão Rùa! Sáng nay quét xong đã bảo
    đốt mà ông ấy lại quên.
    Bác ôn tồn nhắc: mọi người phải đọc nhanh viết thạo,
    hàng ngày chăm đọc báo, thể thao, ca hát, tăng gia. Phải
    tranh thủ mọi thời gian luyện tập quân sự, chuẩn bị đối
    phó với mọi tình hình, sẵn sàng chiến đấu hy sinh để
    bảo vệ Tổ quốc.
    Nói ngắn gọn mấy câu rồi Bác lại hỏi:
    - Các chú có nghe rõ không? Có làm được không?
    Chúng tôi hét vang:
    - Rõ ạ. Hiểu ạ. Làm được ạ.
    Bác bảo: thế thì tốt lắm. Và Bác vỗ tay hoan hô.
    Cả hàng quân lại vỗ tay rầm rầm. Từ đầu hàng quân,
    từ cuối hàng quân và cả giữa hàng quân nữa, bốn năm
    tiếng hô cùng bật lên, cả đơn vị rào rào hô hòa nhịp: Hồ
    Chủ tịch muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!
    Đã đi ra gần hết hàng quân, Bác quay lại vui vẻ nói:
    - Các chú hô: Hồ Chủ tịch “muốn nằm” à? Không đâu.

    20

    Bác còn phải đi, đi nhiều, thăm nhiều đồng bào và chiến
    sĩ và còn hàng núi công việc phải làm. Hồ Chủ tịch chưa
    muốn nằm nghỉ đâu. Thôi, chào các chú
    Bác đi đây.
    Không hiểu từ đâu đến và tự bao giờ, một chiếc xe
    hơi đã đậu sẵn bên đường gần cổng. Bác bắt tay tôi và
    anh Thanh Cao, quay lại vẫy tay với bộ đội rồi thong
    thả bước lên xe.
    Xe Bác đã đi xa, tôi và anh Thanh Cao quay sang nhìn
    nhau, cười vui sướng. Anh Cao nói:
    - Hay thật! Kế hoạch của chúng mình bị đảo lộn hết.
    Nhà khách Bác không vào. Trái cây Bác không ăn. Bục
    cao Bác không đứng. Kèn không thổi. Trống không đánh.
    Lời hứa hẹn chưa kịp nói. Khẩu hiệu Hồ Chủ tịch muôn
    năm thì chưa đợi chỉ huy, mọi người cứ thỏa sức hô.
    Hay thật!
    Tôi cũng cười, quay về phía anh, nói với anh mà cũng
    như nói với chính mình:
    - Đúng. Bác chúng ta là như thế. Anh em chúng ta
    đối với Bác là như thế.

    21

    Ảnh Hồ Chủ tịch với cán bộ quân đội trong chiến dịch Biên
    giới 1950 (Bác ngồi hàng đầu, giữa. Người đứng hàng đầu,
    thứ 5 từ trái sang là Đại tướng Võ Nguyên Giáp - Ngồi hàng
    đầu, thứ 3 từ trái sang là Văn Giang).

    22

    THAY BẬC ĐỔI NGÔI ĐI CHỨ!
    TẤT CẢ CƯỜI LÊN! NÀO, XIN MỜI CHỤP
    Bác đến thăm lớp tập huấn cán bộ quân sự trung cao
    cấp ở trung du năm 1950. Bác nói chuyện xong, tất cả
    ra chơi. Mấy đồng chí bám sát Bác xin được chụp ảnh.
    Bác đồng ý và giơ tay chỉ lên cái đồi thoai thoải gần hội
    trường. Chụp xong một ảnh rồi anh em lại xin Bác chụp
    nữa. Bác giơ tay vẫy mọi người và bảo:
    - Mời cả lớp đến chụp cho vui.
    Anh em chạy xúm đứng thành hàng từ đỉnh đến chân
    đồi nhỏ. Mấy đồng chí đã được chụp với Bác vừa rồi vẫn
    đóng khung lấy Bác và nhắc đồng chí “phó nháy” nháy
    ngay đi. Bác xua tay: khoan hãy chụp! Đợi Bác chút đã.
    Từ trên đỉnh dốc Bác đi xuống chân dốc mà các đồng
    chí ở đây chắc đang xuýt xoa vì được chụp một chiếc
    ảnh lại đứng xa Bác quá. Bác điềm nhiên đi vào đứng ở
    hàng cuối cùng và nói to:
    - Thay bậc đổi ngôi đi chứ! Tất cả tươi lên! Nào, xin
    mời chụp!
    Chiếc ảnh đó anh nào cũng tươi, tất cả đều cười về
    cái hóm hỉnh vui nghịch của Bác.
    23

    ĐÈO BÔNG LAU
    Chiến dịch biên giới 1950 vừa kết thúc thắng lợi ròn
    rã. Sau đồn binh Đông Khê, một cứ điểm quan trọng của
    Pháp trên đường số 4 bị diệt gọn, binh đoàn Lepage từ
    Lạng Sơn lên đón và binh đoàn Charton rút từ Cao Bằng
    về đã bị tiêu diệt sạch sành sanh. Pháp hoang mang vội
    vã rút số quân còn lại ở Thất Khê, Lạng Sơn, Lộc Bình...
    Một dải biên giới dài hơn trăm cây số đã được giải phóng.
    Hôm đó, chiều xuống mau trên đèo Bông Lau đang
    ấp ủ một sự kiện quan trọng. Dãy núi hùng vĩ từ màu
    xám đã chuyển sang màu tím thẫm. Gió núi se se lạnh
    vẫn như còn vọng về tiếng quân dân ta reo hò mừng
    biên giới đại thắng.
    Màn sương bàng bạc buông mau khiến cho cảnh vật
    thêm vẻ mờ ảo. Những đoàn người từ đường số Bốn đi
    lên, nói cười rộn rã, đến tập kết tại một bãi cỏ rộng.
    Các chiến hữu gặp nhau, sau những ngày chiến đấu
    ác liệt, tay bắt mặt mừng, ôm nhau, đấm nhau thùm
    thụp. Nhìn cách xa 10 mét, có khi đã không rõ mặt người.
    Nhưng qua giọng nói, âm thanh, anh em đều đã phân
    biệt được tiếng anh Vương Thừa Vũ hô to:

    24

    - Toàn thể các đồng chí chú ý! Mỗi trung đoàn một
    hàng dọc, toàn thể đội hình hàng ngang, lần lượt từ trái
    sang phải, các trung đoàn thuộc 308, trung đoàn 209
    Sông Lô, trung đoàn 274 Cao Bắc Lạng, trung đoàn pháo
    675, các bộ phận công binh và thông tin. Cán bộ trung
    đoàn đứng lên hàng đầu! Khẩn trương! Khẩn trương!
    Hô một câu dài mà tiếng anh vẫn sang sảng, rõ ràng
    và không vấp váp từ nào. Trong âm hưởng có cái uy nghi,
    lẫm liệt, cái gang thép của một đoàn quân vừa đè bẹp
    quân thù. Tiếng cười nói ồn ào bỗng im bặt: Trong bóng
    tối đang tiếp tục đổ xuống, đám người động đậy xê dịch
    và vài phút sau đã hình thành một hàng quân tề chỉnh.
    Và cũng vừa lúc ấy một đoàn người ngựa từ đường Bốn
    băng lên. Anh Vũ lại hô tiếp:
    - Thắp đuốc lên! Bác đã đến!
    Các bó đuốc được thắp sáng bùng lên. Đoàn người
    xuống ngựa và mọi người đã nhận ra dáng Bác đang sải
    những bước dài nhanh nhẹ đi tới. Đi sau là đại tướng Võ
    Nguyên Giáp, tổng Tham mưu trưởng Hoàng Văn Thái,
    chủ nhiệm Tổng cục Cung cấp Trần Đăng Ninh, phó chủ
    nhiệm Tổng cục Chính trị Lê Liêm và mấy đồng chí vệ sĩ.
    Các anh vương Thừa Vũ, Lê Trọng Tấn, Lê Quang
    Đạo, Trần Độ, Chu Huy Mân... bước đến chào Bác. Hàng
    quân như không giữ nổi được sự im lặng hồi hộp dồn
    nén trong người bỗng nổ ra!
    - Hồ Chủ tịch muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!
    Hồ Chủ tịch muôn năm!

    25

    Bác đến trước hàng quân, tay phải cầm cây gậy chống,
    tay trái cầm đèn pin. Bác hỏi, hàng dọc đầu tiên:
    - Đơn vị nào đây?
    - Thưa Bác: Trung đoàn 36, đại đoàn 308 ạ!
    - 36 hả? - Các chú 36 đánh Khâu Luông - Cốc Xá
    tốt lắm!
    Bác lại bước tiếp và hỏi:
    - Đơn vị nào đây?
    - Thưa Bác: Trung đoàn 88 ạ!...
    ... Thưa Bác: Trung đoàn 102 Thủ đô ạ!
    Bác đi tiếp các trung đoàn, gặp mỗi đơn vị Bác đều
    nhắc đến những địa danh, khen trận đánh thắng lợi.
    Các đơn vị xúc động, nức lòng thấy Bác đã theo dõi sát
    từng trận đánh của đơn vị mình.
    Bác bước đến trước đội hình hàng dọc của tôi gồm
    10 người, Bác hỏi:
    - Đơn vị nào đây?
    Tôi dõng dạc thưa:
    - Thưa Bác! Trung đoàn pháo binh 675 vừa thành
    lập đầu chiến dịch ạ.
    - Pháo binh đấy ư! Trận công kiên Đông Khê các chú
    bắn tốt lắm!
    Đã định bước đi, Bác lại dừng lại, giơ cái gậy nhỏ chỉ
    vào tôi vừa thấp vừa nhỏ con, đứng trước mấy pháo thủ
    cao lớn lực lưỡng. Bàn tay Bác xoay một vòng như khi
    26

    ta mở khóa, làm dáng điệu xoáy cái đầu gậy vào gần rốn
    tôi rồi Bác cười, nói:
    - Cái chú này! Bé bằng con muỗi mà cũng pháo binh à?
    Mọi người cười ồ, quên cả sương lạnh đang buông, gió
    lạnh đang thổi. Sau khi đi hết hàng quân, Bác nhanh
    nhẹn bước ra phía trước hàng quân, cất tiếng hỏi:
    - Đánh thắng rồi các chú ăn có khỏe không?
    Tất cả đồng thanh:
    - Thưa Bác, khỏe ạ!
    - Tốt! Thế mấy đêm nay các chú ngủ có đủ ấm không?
    Ngủ có tốt không?
    - Thưa Bác! Ấm ạ. Ngủ tốt ạ!
    Bác nói: tốt! Rồi đột nhiên Bác hỏi rất nhanh:
    - Thế các chú ị có tốt không?
    Như một quán tính, một số anh em đáp:
    - Thưa Bác tốt ạ!
    Trong khi đó một số anh em lại đáp:
    - Thưa Bác: không tốt ạ!
    Một số im lặng, đồng chí đứng bên tôi có lẽ sắp trả
    lời: tốt ạ, thì vội giơ tay bịt miệng mình. Có tiếng cười
    khúc khích quanh tôi:
    - Chết chưa! Nhiều thằng ị bậy mà!
    Thấy tiếng trả lời có, không, thưa thớt và thiếu hẳn
    khí thế so với hai l
     
    Gửi ý kiến

    “Sách là người bạn thầm lặng, nhưng chúng có thể thay đổi cuộc đời bạn.” – Ernest Hemingway

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA TRƯỜNG THCS TÂN PHƯỚC - PHÚ MỸ - Tp. HỒ CHÍ MINH !

    GTS T11 TÌNH THẦY

    GTS THÁNG 12Nhúng mã HTML

    GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 1/2026Nhúng mã HTML